Thủa nhỏ, Lương Thế Vinh trọ học ở phía nam kinh thành. Vinh rất thông minh, học hành chóng giỏi. Trong khi chơi đùa với các bạn, Vinh cũng tìm được nhiều trò chơi lí thú.
Một hôm, Vinh và các bạn thi nhau nặn voi xem ai khéo. Khi đem voi ra đọ, các bạn đều phải chịu con voi của Vinh thích hơn cả. Nó uấn được vòi, nó bò được, mà đôi tai lại biết phe phẩy như voi thật. Có gì đâu, Vinh đã lấy con đỉa làm vòi voi, lấy bươm bướm làm tai voi, và cậu bé thông minh đã gắn bốn chân ông voi đất lên mai bốn con cua kềnh, Thế là voi cử động được.
Một lần khác, lũ trẻ chơi bóng. Trái bóng làm bằng bưởi xanh nướng dẻo, bất chợt lăn tọt xuống hố sâu, tay với không tới. Vinh rủ bạn lấy gầu múc nước đổ vào hố. Bưởi nổi dân lên. Ai cũng cho rằng cậu bé này trí óc sáng suốt.
Chuyện kể về Lương Thế Vinh
Nguồn: Kể chuyện 1, trang 99, NXB Giáo dục – 1981